300 triệu cho nội thất và bài học đắt giá tôi phải trả

· 5 min read
300 triệu cho nội thất và bài học đắt giá tôi phải trả

Năm ngoái, tôi chi 300 triệu đồng để 'nâng tầm' căn hộ 80m2 của mình. Nhưng cuối cùng mọi thứ hoàn hảo như trang sách mẫu, nhưng tôi và vợ chỉ dám ngồi ở một góc bếp vì sợ làm xước ghế da Ý. Nghe có vẻ vô lý, một kiến trúc sư nội thất lại không dám sống trong chính tác phẩm của mình. Câu chuyện này không đơn thuần nói về đồ đạc, mà sâu xa hơn là cách mỗi người đối diện với nhu cầu thật của mình. Để tôi kể lại từng bước mà tôi đã trải qua trong noi that.

Thước phim hoàn hảo mà tôi tự dựng cho chính mình

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày tôi ký hóa đơn cho chiếc ghế sofa nhập từ Ý với giá 80 triệu. Chưa dừng lại ở đó sắm thêm một chiếc bàn ăn làm từ gỗ óc chó hết 40 triệu, với bộ đèn thủy tinh nhập Pháp 25 triệu. Tôi sung sướng ra mặt mỗi khi bạn bè đến chơi. Họ trầm trồ, họ chụp ảnh, họ khen ngợi như thể căn hộ của tôi là một gallery. Vậy mà điều nghịch lý là tôi chẳng hề nghĩ rằng sẽ có một đứa trẻ 5 tuổi chạy nhảy trong này. Thằng bé nhà tôi mới 5 tuổi, một đứa trẻ hiếu động không biết sợ là gì. Nó có thể vô tình hất đổ ly nước, ném gấu bông vào tường, cào móng tay lên mặt bàn. Tôi sực nhớ hồi còn làm cho phòng trưng bày, nơi người ta dựng rào chắn và gắn biển cấm sờ vào. Tôi đã vô tình biến ngôi nhà của mình thành một nơi như thế.

Chỗ ngồi mà tôi sợ nhất chính là chiếc ghế đắt nhất nhà

Không phải nói quá, trong căn hộ 80m2 này tồn tại vài món nội thất mà chúng tôi chỉ ngắm chứ không dám dùng. Chiếc ghế bành bọc da trắng giá chát vời, luôn phải lau bằng khăn chuyên dụng mỗi ngày, không thì da sẽ phai thành màu vàng khè. Còn bộ bàn trà đá cẩm thạch kia đến nỗi vợ tôi chẳng dám đặt cả một cốc nước ấm lên mặt. Chưa kể hệ tủ kính trưng bày đồ sứ mà cả năm trời chẳng ai mở ra xem một lần. Tôi tự tính ra một con số thống kê hài hước: mỗi ngày, vợ chồng tôi chỉ dùng chưa tới 10% diện tích sàn nhà. Tất cả phần diện tích còn lại là nơi trú ngụ của những món đồ đắt tiền, chỉ để nhìn. Tôi từng đọc một nghiên cứu nói rằng những món đồ mà bạn không dám chạm vào sẽ tạo ra áp lực tinh thần dai dẳng. Tôi cười trừ chứ thực ra thấy nói trúng phóc. Ngồi trên chiếc ghế đắt nhất nhà với tôi lúc bấy giờ là một cực hình.

Khi tôi ngồi xuống sàn nhà với con và học lại cách sống

Cú sốc thật sự đến khi cả nhà đang ăn cơm, cu cậu bỗng hỏi: 'sao nhà mình chẳng khác gì một showroom đồ gỗ, con không dám làm gì vì sợ vỡ, sợ xước?'. Câu hỏi ngây ngô của con trai đánh sập toàn bộ lý thuyết thiết kế của tôi. Đêm đó tôi nằm không yên, nghĩ mãi. Sáng hôm sau, tôi bắt đầu dỡ bỏ các khu vực 'cấm', thay chiếc ghế da trắng bằng một bộ ghế vải bố dễ giặt, thay mặt đá hoa cương bằng một tấm kính thường, sứt mẻ cũng chẳng tiếc. Tôi sắm một tấm thảm lớn cho con nằm lăn lộn, lắp một hệ tủ thấp ngang tầm tay trẻ để con tự lấy đồ, đồng thời thay bộ bàn ăn đắt tiền bằng bộ bàn gỗ thông. Gỗ thông dễ xước, dễ lõm, nhưng thay mới chỉ vài triệu. Điều kỳ diệu là, từ hôm đó, căn nhà như sống lại. Tôi học cách xem những vết xước, vết bẩn là một phần ký ức. Vết mực trên tường kể chuyện con vẽ nguệch ngoạc, vết lõm trên bàn gỗ là chỗ con dùng búa đồ chơi gõ. Chúng chẳng hề làm căn nhà mất vẻ đẹp, mà ngược lại còn làm ngôi nhà chân thật và ấm áp hơn.

Thước đo đúng cho nội thất là tiếng cười của người sống trong đó

Sau tất cả những gì đã trải qua tôi hiểu ra một chân lý đơn giản mà người làm nghề như tôi thường quên. Nội thất không phải để khoe, mà là để phục vụ nhịp sinh hoạt thường nhật. Cái ghế bành dù đắt tiền đến đâu nếu chẳng ai dám ngồi, thì cũng vô nghĩa như một món đồ trưng bày. Bây giờ, mỗi khi tư vấn cho khách hàng, tôi bỏ hẳn câu hỏi 'anh chị chuộng phong cách nào', thay vào đó là câu 'một ngày bình thường của gia đình anh diễn ra như thế nào'. Tôi chia sẻ với họ ba câu hỏi chốt chặn: thứ nhất, món này có được dùng hằng ngày không; hai, lau chùi nó có mệt không; cuối cùng, nếu nó hư, tôi có dằn vặt quá đáng không. Hiện tại, căn hộ của vợ chồng tôi không còn đẹp như trên tạp chí nữa, nhưng nó là nơi tôi thực sự mong được trở về mỗi ngày. Tối nào cả nhà tôi cũng nằm trên thảm xem phim, ngay sát bức tường in hằn vết sơn màu con trai tôi vẽ năm nó 3 tuổi. Vợ tôi nói vui, đó là bức tranh trừu tượng đắt nhất nhà. Tôi đã hiểu ra: món nội thất giá trị nhất là món mà cả nhà dám dùng hằng ngày. Nếu bạn đang đứng giữa hai lựa chọn: sofa da nhập ngoại và ghế vải thô bình dân, tôi xin phép hỏi bạn một câu duy nhất: bạn có đủ bình tĩnh nhìn con mình chạy nhảy và làm đổ nước lên đó mà không cau mày không? Nếu câu trả lời là không, thì có lẽ bạn đang mua một thứ để trưng, chứ không phải để sống.